Kiêm Ái

Tạc đạn không mất tiền mua…

Đọc đoạn văn “NỔ” dưới đây của Chu Tất Tiến tôi tưởng từ Hồ Chí Minh với chuyện từ chối làm Bộ Trưởng của Pháp cũng không nổ bằng, tác giả chuyện trò Lê Văn Tám tẫm xăng cùng mình chạy cả trăm thước đến kho xăng của Pháp tại Thị Nghè rôi mới quẹt diêm đốt cháy thân mình để đốt cả kho xăng, hay chuyện một con rắn hình thù bằng ngón tay cái, nhưng dài đến mấy cây số. Nó gặp con voi đang rượt một thợ săn, con rắn vội vàng dùng thân mình quấn quanh 2 chân trước con voi, rồi quấn luôn 2 chân sau, mỗi chân hằng mấy trăm bận, vì thân nó dài cả cây số. Thế rồi nó uốn mình nghe cái “rắc”, con voi ngã xuống nằm vật trên đất. lúc đó con rằn mới chun đầu vào đít con voi, cắn lung tung n ào gan, nào mật, nào thận…, mỗi lần con rắn cắn một miếng, con voi lại hộc lên đau đớn. Con voi la lên thảm thiết như muốn nói “tha cho tôi, tha cho tôi, tôi không dám vô lễ với chủ của ngài nữa”. Nhưng đã muộn, con voi chỉ chịu được mười mấy phút rồi chết ngay cẳng cuốc. Nạn nhân chứng kiến từ đầu chí cuối lúc đó mới cám ơn con rắn rối rít. Xây qua bên trái, thấy một thiếu phụ vừa trẻ, vừa đẹp đang cho con bú. hắn ta vội vàng một tay đè lên bầu vú đang phun sữa của thiếu phụ, một tay xô miệng thằng bé ra khỏi vú mẹ rồi hỏi nó: “mạng tao có lớn không, mậy?” Thằng bé không trả lời, nhưng xây mặt về mẹ mếu máo: “Cái ông này giành bú vú của con”! Người mẹ đang ngồi vội đứng dậy tống cho “nạn nhân” một đạp, trúng chỗ nhược hắn lăn quay ra đất, ôm 2 quả đạn rên la thảm thiết”. Quý độc giả thấy chuyện này có nổ bằng chuyện Chu Tất Tiến khảo “oral” 3 vị tướng lãnh của Hoa Kỳ hay không? Xin ghi lại khúc phim Chu Tất Tiến hạch oral để quý vị so sánh:

“Năm 1967-1968, tôi (Chu Tất Tiến-chú thích của Kiêm Ái) đang theo học lớp Sĩ Quan Bộ Binh Hoa Kỳ tại Trường Sinh Viên Sĩ Quan Lục Quân Hoa Kỳ, (Infantry Officer Candidate School) tại Fort Benning, Georgia. Sau khi vụ Mỹ Lai xẩy ra, bộ chỉ huy Trường cho tổ chức một buổi nói chuyện về chiến tranh du kích và những điều kinh dị của cuộc chiến này do Cộng Sản chủ trương, nhằm xoa dịu tinh thần sinh viên đang lo lắng về sự kiện Mỹ Lai cũng như để bảo vệ cho tên Trung úyWilliam Calley đã giết hơn 500 thường dân vô tội. Tôi ngồi nghe mà lòng phẫn nộ bừng bừng, vì hình ảnh được các phóng viên báo Times, Life hay các tuần báo khác chụp còn tràn đầy trong óc tôi, với những thân xác nằm ngổn ngang, máu chẩy đầy hầm, hào, các tấm hình trẻ em đang chạy bỗng nằm vật ra bên đường và cảnh một tên lính Mỹ cầm cái xàng bằng tre đang cháy dở ném lên nóc nhà tranh…Vậy mà mấy ông Tướng này còn lảm nhảm bênh che! Đợi cho ông Tướng cuối cùng phát biểu xong, tôi đứng bật dậy, nói lớn theo đúng kỷ luật quân trường:

“Sir, Candidate Tien requests permission to speak!” (Thưa Ngài, sinh viên Tiến xin phép được nói!).

Ông Tướng hất hàm: “Speak!” (Nói đi!).

Tôi đặt câu hỏi: “Thưa Trung Tướng, ngài đeo đầy ngực huy chương Việt Nam, chứng tỏ Ngài có nhiều kinh nghiệm chiến đấu ở Việt Nam. Vậy tôi xin hỏi: Khi ông Tướng dẫn quân vào một làng lạ, làm cách nào để biết ai là dân thường, ai là Việt Cộng?’

Ông Tướng trả lời: “Theo tôi, thì tôi cho người kiểm tra thẻ căn cước (ID), ai không có căn cước, người đó là Việt Cộng!”

Tôi đốp liền: “Thưa Ngài, sai! Có rất nhiều dân làng không có nhu cầu đi lại, nên không bao giờ làm căn cước cả! Trong khi đó, nếu là Việt Cộng, chúng có thể mua một cái căn cước giả rất dễ dàng! Nếu ngài lôi mấy người không có căn cước ra mà bắn, thì Ngài đã phạm một đại tội là giết người vô tội.”

Thấy tôi nói hung quá, một ông Tướng ngồi bên cạnh giơ tay:
“Theo tôi, thì tôi cho nổi trống làng lên, triệu tập mọi người trong làng lại, ai không ra, thì là Việt cộng!”

Tôi phẫn nộ: “Thưa Ngài, cũng sai! Theo phong tuc Việt Nam, các già làng được tôn trọng và có giá trị cao. Họ không thích bị điệu ra trình diện người ngoại quốc! Nhiều thiếu nữ, phụ nữ cũng thế, họ rất ngại phải ra gặp mấy ông râu ria xồm xoàm..Như vậy, nếu Ngài buộc họ là Việt Cộng thì ngài sai lầm vô cùng!”

Ông Tướng thứ ba ú ớ: “Ờ! ờ…tôi cho gọi vài đứa trẻ hay thiếu niên nào trong làng có vẻ thân thiện, làm quen với chúng, cho chúng tiền và quà để hỏi chỗ Việt Cộng núp!”

Cơn giận của tôi càng tăng lên: “Thưa Ngài, sai quá là sai! Mấy đứa con nít cũng có tính xấu, nếu nó ghét sẵn ai, thì chỉ cho người đó là Việt Cộng! Còn việc núp dưới hầm thì cả Việt Cộng lẫn dân thường đều làm hầm núp đạn. Thế là các ngài đã bắt hoặc bắn lầm người rồi! Tôi xin nói một lời cuối cùng: với tinh thần như thế, thì trước khi các ngài đến một làng nào đó, chỉ có khoảng 50% là Việt Cộng, nhưng sau khi các ngài rời nơi đó mà đi, thì cả làng trở thành Việt Cộng vì họ thù ghét các ngài!”

Nói xong, tôi ngồi xuống, mặt còn đỏ bừng và run rẩy. Máu người Việt Nam mình bị đổ ra oan uổng quá chỉ vì người Mỹ không chịu học hay áp dụng Chiến Tranh Tâm Lý, không thèm để ý đến phong tục và tập quán của người Việt! Xe cam nhông của lính Mỹ cán chết người hoài. Lính Mỹ ôm ấp gái điếm làm trò bỉ ổi giữa chốn công cộng…Những điều đó làm cho Việt Cộng dễ dụ dỗ dân lành theo chúng…” (Ngưng trích).

Chu tất Tiến nói dốc không căn. Hắn không biết rằng không bao giờ trong một trận đánh mà tướng lãnh lại “dẫn quân vào một làng lạ”. Chu Tất Tiến không biết vị trí của một tướng lãnh ở đâu trong cuộc hành quân! Thế mà cũng bày đặt. Nếu Chu Tất Tiến hỏi một hạ sĩ quan, trung sĩ hay hạ sĩ thì nghe được. Chính những cấp bậc này mới “dẫn quân vào một làng lạ”. Tướng lãnh hoặc ngồi tại Bộ Chỉ Huy, có sĩ quan chỉ bản đồ, báo cáo tình hình từng phút, có máy truyền tin, có phụ tá, có sĩ quan liên lạc, có cận vệ, có… đủ thứ tiện nghi để chỉ huy, nếu cần thị sát mặt trận thì tướng cũng lên trực thăng nhìn xuống trận địa, chứ tướng nào mà dẫn lính vô làng? Tướng đó là tên Chu Tất Tiến nói dốc không xong.

Chu Tất Tiến chê tướng lãnh Hoa Kỳ không biết “tâm lý chiến”, không biết làm sao mà phân loại giữa du kích và thường dân, nhưng, qua 3 câu mà Chu Tất Tiến “dạy” các tướng lãnh cũng trật lất, cũng chưa biết phải làm sao, dù là chuyện hoang tưởng do mình đưa ra.
Sau Tết Mậu Thân, “chiến dịch Bình Định” được khởi phát, kẻ viết bài này là một hạ sĩ quan đã tham gia một cuộc hành quân giải tỏa và bình định. Từ sáng tinh mơ, Quân đội đã bao vây 4 mặt một ngôi làng là đối tượng bình định. Cơ quan chiến tranh chính trị, cũng như ban thông tin xã ấp loan báo: “Xin đồng bào bình tỉnh, dây là Quân Đội Quốc Gia đến đem lại an ninh trật tự cho đồng bào. Xin tất cả đồng bào hãy ra khỏi nhà, đến tập trung tại đình làng. Ai bệnh tật, đau yếu sẽ có bác sĩ, y tá chăm sóc v.v… Ai không ra khỏi nhà và chống cự, quân đội sẽ áp dụng biện pháp mạnh. “Không có ai dám ở lại trong nhà, vì đây là thời chiến chứ không phải đi coi hát mà ai muốn đi thì đi, ai muốn ở nhà thì ở nhà. Đến nơi, đàn ông trai tráng tập trung riêng, đàn bà, ông già bà cả tập trung riêng, người bệnh được y tá, bác sĩ chăm sóc.
Các cơ quan tình báo Ban 2, Cảnh Sát, An ninh quân đội đem trận liệt, tin tức, tài liệu v.v… để nhìn mặt cán bộ VC, đồng thời kêu gọi những du kích cán bộ Việt Cộng nào muốn chiêu hồi chính quyền sẽ chấp nhận, nâng đỡ… Vấn đề lương thực cũng được yễm trợ đầy đủ. Điều quan trọng nhứt là các vị “làng xã”, đều biết ai lạ mặt, ai là người trong thôn xóm. Họ sẽ chứng thực những ai thuộc làng do họ kiểm soát, những ai “mới tạm trú”. Tất cả những ai trên 18 tuổi đều được cấp căn cước để tiện việc tra cứu, có văn nghệ giúp vui. Trong khi đó quân đội lục soát để tiêu diệt VC còn núp lại. Dĩ nhiên, những công việc này cấp tá, dù đang ở trong cuộc hành quân cũng không đụng một ngón tay, chỉ có cấp úy nhỏ, hạ sĩ quan, cảnh sát, dân vận, chiêu hồi v.v… thực hiện. Trừ phi bị địch phản công. Ngay cả những lúc này, binh sĩ cũng vừa kháng địch, vừa bảo vệ đồng bào. Hãy nhìn một số đồng bào trong đó có “cô bé napal” Kim Phúc đã ra khỏi nơi lửa đạn và được Quân đội ta săn sóc thì ắt biết. Đó là cuộc đụng độ lớn với quân chính qui Bắc Việt.
Chuẩn úy lưỡng quốc Mỹ – Việt mà không biết thế nào là hành quân chỉ dùng ngòi viết hay bàn phiếm mà nói dốc không phanh (thắng), thiệt là gan dạ. Điều rõ ràng nhất là quân đội Hoa Kỳ lúc chiến đấu ở Việt Nam chỉ dự những trận cấp sư đoàn, trung đoàn… chứ họ không ” đánh du kích”. Lần sau có nổ nói dốc, nổ sàng thì cũng nên đọc lại bài, chuẩn úy Chu Tất Tiến nhé. Loại tạc đạn mà chuẩn tướng Chu Tất Tiến dùng không mất tiền mua đừng nổ bậy nghe như người ta “trung tiện”.

Kiêm Ái