Nguyễn Hạnh

Hai vợ chồng nhà kia
Sinh được một cậu bé
Dễ thương và mạnh khoẻ
Nay đã 4 tuổi rồi

Rồi một hôm đang ngồi
Cô vợ liền tâm sự
Anh ạ ! Con vẫn bú..
Dù em hết …sữa rồi
Nó vẫn cứ nhằn thôi
Nhiều hôm …em đau quá…!

Người chồng cười ha hả
Việc đó dễ thôi mà
Bôi chút dung dịch là
Con ngậm cay …bỏ bú

Mặt trời vừa mới nhú
Người chồng liền mang sang
Lọ dung dịch màu vàng
Bôi đôi gò bồng đào..

Hôn vợ yêu một cái
Người chồng vội đi làm
Anh đến thẳng cơ quan
Làm lu bu công việc

Một hồi sau mới biết
Mình lấy nhầm lọ rồi
Lọ thuốc …cực độc…ôi!
Con ơi….! Ba có tội…!

Ba đã giết con rồi…
Hốt hoảng lẫn rối bời
Người chồng liền tức tốc
Phóng vội xe về nhà…!

Nhìn thấy từ …đằng xa
Nhà đông người qua lại
Người thì hô cấp cứu
Kẻ bảo … Nó chết rồi…

Ôi …! Ba giết con rồi…!
Người chồng khuỵu trước cổng ..!

Như phép tiên …rồi bổng…
Đứa bé từ trong nhà
Rẽ đám đông chạy ra …
Ôm chầm lấy người cha
Hổn hển …mách …rằng là…
Chú HÀNG XÓM …gần nhà
Chết trong kia Ba ạ …