On Tuesday, December 24, 2013 9:21 AM, Kim Au <kimau48@yahoo.com> wrote:

kahavson 2006
Kg quý thức giả trên diễn đàn
riêng cho Tường Giang, Nguyễn Phi Thọ và đồng bọn!

Lý do nào mà tôi phải nguội lại. Kim Âu này quang minh chính đại gìn giữ giá trị của “Lễ nghi quân cách” của quốc gia chứ có phải loại lưu manh làm chuyện ô uế bịp bợm đâu mà phải giật mình hay nóng bậy để phải cool down hả?. Người chính trực ở đời thấy chuyện bất bình là phải ra tay chứ không thủ phận sợ động chạm tới bản thân mình để thành loại người “vô cảm”, “vô tri” nhất là khi những giá trị cao quý bị đem ra bôi bác. Con người chứ đâu phải là trâu bò, súc vật mà không biết tôn trọng nghi thức quốc gia, không biết thế nào là bất kính với anh linh của tử sĩ. Đa số người có ý thức trên diễn đàn đều lên tiếng ngăn cản chuyện làm càn. Chỉ có thứ vô lại mới cố tình vượt qua ranh giới của đạo đức, xem nhẹ quốc thể để trục lợi.

Đối với những thứ vô lại mặt dày mày dạn không thể lịch sự mà cần phải nện vào mặt chúng. Con cái gia đình người ta vừa nằm xuống là bọn tinh tinh như Nguyễn Phi Thọ, Vũ Huynh Trưởng, Nguyễn Hồng Lĩnh đã vội vã bày trò kiếm ăn. Chỉ có bọn vô nghì, vô lại, chúng mới không biết rằng chuyện tang lễ là do gia đình của người chết quyết định.Thường những gia đình có gia phong không ai thèm ngửa tay nhận đồng tiền phúng điếu trừ trường hợp những gia đình neo đơn hoặc loại “tam đại bần cố”.

Vì thế toàn thể các diễn đàn đã thấy hành động bỉ ổi toan mượn xác chết Việt Dũng để làm tiền của Nguyễn Phi Thọ, Vũ Huynh Trưởng, Nguyễn Hồng Lĩnh, đến giờ này cáo phó từ gia đình người quá cố không nhận phúng điếu vậy Nguyễn Phi Thọ, Vũ Huynh Trưởng, Nguyễn Hồng Lĩnh có bẽ bàng, có biết nhục không? Chuyện sân khấu phường tuồng không thể so sánh với người chiến sĩ “vị quốc vong thân” trong cuộc chiến. Diễn đàn lập ra mục đích dùng vào việc bảo lưu lại những giá trị đích thực của người quốc gia chứ không phài là nơi tiêu khiển hay viết loại văn “lưu bút ngày xanh”.

Khi bọn vô lại này làm điều sai trái xúc phạm đến những nghi thức quốc gia, người biết nhắc nhở là chúng ngoác mồm ra nói chuyện hơn thua với ganh tỵ. Loại như tinh tinh lưu manh mất tính người như Nguyễn Phi Thọ làm được những gì hơn ai trong xã hội này để người khác phải ghen tỵ?

Anh và những người nào bỏ chạy khỏi chiến trường súng đạn đó là chuyện của anh và họ. Việc anh hoang tưởng về cái “sân khấu chính trị” của anh cứ tự nhiên. Cảm ơn anh đã đọc bài của tôi và có những bài anh thích nhưng tôi có cảm giác anh chỉ đọc mà không hiểu gì cả. Toàn bộ những gì tôi viết ra đều coi những trò hề ở hải ngoại này không có một chút tác dụng nào ngoài việc lừa bịp để kiếm tiền. Anh rõ chưa.

Tôi thấy anh đang hàng cá chứ không phải tôi đâu nhé. Những gì tôi viết ra là có lý luận rạch ròi dù có lúc chữ nghĩa nặng nề vì đôi lúc không thể nhẹ tay với đồ vô lại.Tôi thấy hình như các anh đang bị bịnh điên khi quá nhạy cảm hễ người nào nói không hợp ý các anh thì cho là người ta ghen tỵ, tức tối. Tỉnh lại đi và chính các anh mới cần cool lại. Tôi chưa hề có ý kiến gì về thần tượng các anh tôn thờ. Tôi chỉ bực mình vì chuyện nghi thức quốc gia, lễ nghi quân cách mà vài tên theo đóm ăn tàn đã hùa nhau sủa như chó bày trong đó có anh.

Xin lỗi anh đầu óc của anh thuộc vào loại đợi một thằng Việt Công dạy anh yêu lá cờ thì anh có tư cách gì để cho rằng anh là người hiểu biết. Bọn xướng ca vô loài như thế nào thì thực tế lâu nay đã quá rõ rồi. Anh thử nhìn lại xem bao nhiêu ca công đã về với Việt Cộng và hạ nhục người quốc gia?

Anh và đám “tha phương cầu thực ở hải ngoại” đứng vai trò nào trong cái gọi là “sân khấu chính trị” hoang tưởng của anh vậy? Anh lấy quyền gì cho quan điểm của anh là đúng? To mồm viết bậy làm láo ư? Anh lấy tư cách gì nói là miễn bàn cãi. Tôi khẳng định tôi không thèm bàn cãi bởi những gì tôi nói ra căn cứ trên “tín niệm quốc gia” còn những loại như anh thì chỉ là phá hoại những tín niệm đó.

Anh hỏi tôi có vinh dự nào? Vinh dự lắm chứ tôi là “người bị buộc phải rời khỏi quê hương” chứ không đua nhau tháo chạy như anh và nhiều người khác. Vinh dự chứ vì khi các anh chuồn khỏi đất nước gần hai mươi năm, tôi vẫn tiếp tục cuốc chiến để phải chịu mấy lần tù. Vinh dự lắm chứ, vì gần hai mươi năm ở hải ngoại tôi vẫn tuyệt đối trung thành với tổ quốc và tổ phụ của tôi, không vong thân để nhận làm công dân một quốc gia thứ hai.

Vinh dự chứ vì ở hải ngoại này ngoài tôi ra không một cá nhân nào, tổ chức nào buộc ba ngành Tư Pháp, Lập Pháp và Hành Pháp của Hoa Kỳ phải chính thức nhận lỗi với dân tộc Việt Nam, phải ghi nhận và vinh danh những lực lượng đồng minh và Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc chiến Việt Nam. Vinh dự chứ vì thế giới chỉ có một nhóm người trong đó tôi là nhân vật trực tiếp kiện chính phủ Hoa Kỳ mà đạt được thắng lợi khiến quốc hội Hoa Kỳ phải làm một đạo luật để kết thúc tranh tụng. Và người giới thiệu tôi điều trần tại Uỷ Ban Tình Báo Thượng Viện không ai xa lạ mà chính là đương kim ngoại trưởng John Kerry.

Tôi không muốn nói về cá nhân mình vì “le moi est haissable” và tôi coi như đó chỉ là ý thức trách nhiệm của một con dân nước Việt nhưng anh đặt ra một câu hỏi thách thức thì tôi buộc phải trả lời. Tôi chẳng việc gì ghen tỵ với ai vì những gì tôi đã làm là chính sử “real history” đã hiện hữu trong hai pháp nhiệm quốc hội Hoa Kỳ 104 và 105.

Bây giờ tôi hỏi ngược lại anh cái “chiến trường sân khấu chính trị” mà anh nói đó đã mang lại vinh dự gì cho cá nhân anh, đồng bọn anh và cộng đồng tỵ nạn? Tôi thấy trước câu trả lời là con số ZERO to tướng.

Những điều tôi đã làm không ai có thể làm được, những sử gia đời sau khi nghiên cứu về cuộc chiến Việt Nam họ sẽ nhận ra giá trị của việc tôi đã làm. Thực tế tôi chẳng bao giờ ghen tỵ ai mà chính là nạn nhân của sự ghen tỵ khi bọn lưu manh họat đầu không mua chuộc được tôi chúng đã tổ chức cả một thời kỳ để xuyên tạc, bôi nhọ chúng tôi nhưng khốn thay bọn chúng làm sao bôi xóa được lịch sử.

Tôi thấy các anh đã tỏ ra hết sức bần tiện và láo xược khi nhảy nhổm như khỉ ngồi phải gạch nung vì:
1 – Tôi lên tiếng là để bảo vệ những tín niệm và giá trị của những nghi thức quốc gia, lễ nghi quân cách.
2 – Tôi lên tiếng vì nếu những giá trị đó bị bôi nhọ là xúc phạm tới anh linh của các tử sĩ.
3 – Tôi chưa hề có một giòng nào nói tới thần tượng của các anh

Đối với tôi , dù chẳng được ơn sủng gì của hai thể chế VNCH nhưng trong tư cách một công dân, một người lính của VNCH và QLVNCH , chúng tôi vẫn phải bảo vệ những tín niệm của một CHÍNH NGHĨA THỰC HỮU vì tôi tin rằng loại bỏ những lỗi lầm của những người lãnh đạo, vai trò vinh quang của hai thể chế VNCH trong lịch sử sẽ được soi sáng bởi những sử gia hậu Cộng Sản.

Khi người ta bất đồng thì người nào cũng cho rằng đối tượng của mình là loại chẳng ra gì nhưng ra gì hay không là phải căn cứ vào lý luận, bằng chứng và bút lực. Chẳng phải to mồm nói bừa là lẽ phải thuộc về mình đâu.

Hãy nhớ lấy, tôi là người có một lý tưởng và chính nghĩa để bảo vệ còn các anh chỉ là những người đang bôi nhọ, phá hủy những lý tưởng và chính nghĩa đó chỉ vì những nhận thức điên rồ, ngu dốt, mọi rợ không biết gì về nghi thức và thủ tục, không hiểu được những tín niệm quốc gia.

Những dòng tôi viết đây nhắm tới các anh nhưng thực ra là để trình bày một lẽ phải với những người hiểu biết và nuốn hiểu biết chứ kiến thức mà đem ra nói với trâu bò, súc vật quả là phí hoài chẳng khác gì “nói với đầu gối”.

Trân trọng

Kim Âu
DEC 24/2013