Như công luận đều biết, người đầu tiên phổ biến “Lời kêu gọi” của ông Thích Quảng Độ (Đặng Phúc Tuệ), kích động người dân “biểu tình tại gia” để phản đối những chủ trương, chính sách của Nhà nước lên mạng Internet là Võ Văn Ái, phát ngôn viên của “Văn phòng 2 Viện Hóa đạo – Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất” tại hải ngoại, kẻ bị cộng đồng Việt kiều ở Pháp và các nước gọi là “đại gian hùng”.

Thứ bảy – 21/09/2013 15:22 – Đã xem: 85

http://antg.cand.com.vn/vi-VN/sukien/2009/4/69226.cand

9:15, 27/04/2009

 

 

Võ Văn Ái là ai?

Sinh năm 1935 tại Thừa Thiên – Huế, Võ Văn Ái (còn có những tên khác như Nguyễn Thái, Thi Vũ, Trần Phổ Minh…, mà ông ta sử dụng để viết báo, làm thơ). Sau khi học xong chương trình trung học, ông ta được Hội Chữ thập đỏ Pháp cấp học bổng sang Đức du học từ năm 1955 đến 1958.

Trở về Pháp để đi theo ngành Y, năm 1963, Võ Văn Ái tốt nghiệp bác sĩ, và hiện cư trú tại số 25 Saffeux 92230 Genevilles, Paris, đồng thời  tự cho mình là “cư sĩ”. Theo nhận xét của cộng đồng người Việt ở Pháp, thì Võ Văn Ái là “một trong những người trí thức, có trình độ trong đám phản động, lưu vong ở nước ngoài, chuyên nghề câu kết với một số đối tượng cơ hội chính trị trong nước và các phần tử phản động lợi dụng tôn giáo để kích động gây rối xã hội Việt Nam. Võ Văn Ái được coi như một “linh hồn” ở hải ngoại trong các chiến dịch  “chuyển lửa về quê nhà”.

Ở đây, khó mà kể hết những hoạt động của Võ Văn Ái chống phá Nhà nước và nhân dân Việt Nam – đặc biệt là với bà con phật tử, với Giáo hội Phật giáo Việt Nam.

Chỉ xin kể một vài thí dụ điển hình: Tham gia “Chi hội Phật giáo Việt Nam thống nhất hải ngoại”, nhưng bất mãn trong việc tranh giành quyền bính, Võ Văn Ái đứng ra thành lập “Trung tâm Văn hóa Việt Nam” tại Pháp, rồi cho xuất bản tập san “Quê mẹ” mà nội dung không ngoài việc tuyên truyền, xuyên tạc các chủ trương, chính sách của Nhà nước Việt Nam, đặc biệt là trong lĩnh vực tôn giáo.

Để đánh bóng tên tuổi mình với cộng đồng người Việt hải ngoại, năm 1977 Ái gửi thư cho Chính phủ Việt Nam, đòi thả những văn nghệ sĩ chế độ cũ bị ta đưa đi học tập cải tạo vì họ đồng thời là sĩ quan Quân đội Việt Nam cộng hòa, hoặc thành lập những tổ chức chống phá chính quyền cách mạng.

Bên cạnh đó, Võ Văn Ái còn câu kết với một số phần tử phản động người Lào, Campuchia lưu vong tại Pháp, để đẻ ra “Ủy ban Bảo vệ nhân quyền Việt Nam – Lào – Campuchia”.

Năm 1978, khi Bernard Kouchner, Chủ tịch tổ chức “Thầy thuốc không biên giới Pháp” dùng con tàu mang tên “Đảo ánh sáng” đi vớt người vượt biển, thì Võ Văn Ái đã tích cực tham gia cổ vũ cho tổ chức này. Ông ta dùng địa chỉ nhà mình làm nơi quyên tiền ủng hộ, và đã thu được hơn 200 triệu frăng (tiền Pháp). Tuy nhiên, số tiền thực tế đến tay “người vượt biển” lại không bao nhiêu, mà chủ yếu Võ Văn Ái tiêu xài cá nhân dưới danh nghĩa chi phí để đi nơi này, nơi kia, tuyên truyền vận động. Nắm được thông tin cụ thể, báo chí  Pháp liên tiếp đăng nhiều bài  tố cáo khiến kế hoạch “quyên góp” của Võ Văn Ái phải ngưng lại nửa chừng.

Im hơi lặng tiếng một thời gian để “cứt trâu hóa bùn” – nhưng vẫn kiếm ăn bằng cách năm 1979, xuất bản lậu cuốn Việt-Pháp từ điển của Đào Đăng Vỹ, và Từ điển Việt-Pháp của Đào Duy Anh. Đến năm 1983, Võ Văn Ái cho chào đời “Ủy ban bảo vệ quyền làm người Việt Nam“. Khi được một thế lực nước ngoài giúp đỡ tài chính, thì ông ta lại càng tích cực gia tăng các hoạt động chống phá Tổ quốc.

Thật ra, lá bài Võ Văn Ái cũng chẳng sáng giá gì nhưng vào thời điểm ấy, “Mặt trận kháng chiến tái, nạm, béo” của “phở bò” Hoàng Cơ Minh bị cộng đồng người Việt phanh phui về việc dùng tiền quyên góp để mua tàu, mua xe, mua nhà cửa, kinh doanh bỏ túi riêng, nên họ phải chọn Võ Văn Ái.

Chỉ tính sơ khởi từ năm 1977 đến 2003, thế lực ấy đã cung cấp cho Võ Văn Ái trên 230 nghìn USD. Hí hửng vì cờ đã đến tay, năm 1985 Võ Văn Ái nhân danh tổ chức “Ủy ban bảo vệ quyền làm người Việt Nam”, sang Mỹ kiện “Chính phủ Việt Nam vi phạm nhân quyền” (?!), đồng thời mở các chiến dịch vận động các nhóm  phản động người Việt ở nước ngoài, lên án, bịa đặt về vấn đề nhân quyền tại Việt Nam.

Ủy ban ấy do chính Ái làm chủ tịch và điều hành, cùng với một nữ cộng sự đắc lực người Anh là Penelope Faulkner – có cái tên Việt Nam khá quen thuộc với cộng đồng người Việt hải ngoại là Ỷ Lan (và cũng là vợ bé của Võ Văn Ái). Cặp “đào kép” này tung hứng với nhau rất nhịp nhàng trong việc “tranh đấu cho quyền làm người”, cứ y như rằng ở Việt Nam, không ai có cái quyền ấy vậy!

 

1
Cặp “đào kép” Võ Văn Ái – “thứ phi” Ỷ Lan.

 

Tháng 10/1990, Võ Văn Ái mở chiến dịch “Chuyển lửa về quê nhà” bằng nhiều hình thức khác nhau như tán phát tài liệu “Đề nghị dân chủ cho Việt Nam”, cử người sang Liên Xô (cũ) và Đông Âu để xuyên tạc, vu cáo Việt Nam vi phạm tự do  tôn giáo và nhân quyền.

 

Năm 1993, Võ Văn Ái lợi dụng “Hội nghị nhân quyền thế giới” tại Áo để phát động phong trào đòi dân chủ, nhân quyền, phục hồi cái gọi là “Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất” (GHPGVNTN) của ông Quảng Độ – một tổ chức không được luật pháp Việt Nam  thừa nhận, đồng thời ra sức kêu gào quốc tế ủng hộ cho một nền chính trị đa nguyên.1