“Ăn gì bổ nấy” có thật thế không?

Phủ tạng, “súng ống” của động vật có nhiều bổ dưỡng, tuy nhiên, không phải ai dùng cũng tốt.

Trong số những động vật, dê là loài được xem rất khỏe trong chuyện “chăn gối“.
Trong số những động vật, dê là loài được xem rất khỏe trong chuyện “chăn gối“.

“Ăn gì bổ nấy” có từ đâu?
Theo y học cổ truyền, thức ăn gồm tứ khí: ấm, nóng, mát, lạnh và ngũ vị (chua, cay, đắng, mặn, ngọt). Cũng giống như thuốc, thức ăn có tác dụng điều tiết chức năng tạng phủ, khí huyết, nhưng khác thuốc là chứa ít độc tính hơn. Từ lâu, món ăn có công dụng phòng và trị bệnh, nên người ta gọi là món ăn bài thuốc.
Vì sao có quan niệm “ăn gì bổ nấy”? Theo lương y Vũ Quốc Trung: “Sở dĩ có quan niệm “dĩ tạng bổ tạng” – ăn tạng bổ tạng là vì, người ta dựa trên nguyên lý “đồng tương cầu”. Con người là “tiểu vũ trụ”, do vậy khi ăn các tạng phủ hay bộ phận sinh dục của động vật thì ở một mức độ nào đó, cơ thể con người sẽ hấp thu chất dinh dưỡng từ các bộ phận tương ứng của con vật rồi chuyển hóa thành của mình.
Bên cạnh đó, dân gian cũng đúc kết những kinh nghiệm qua việc dùng một số món ăn trị bệnh, bổ dưỡng thấy có hiệu quả, và truyền lại cho nhau. Thực tế thì trong tinh hoàn động vật có chứa chất nội tiết liên quan đến chuyện ham muốn và khả năng tình dục…”.
Trong số những động vật, dê là loài được xem rất khỏe trong chuyện “chăn gối”, nên được chú ý rất nhiều. Do mỗi buổi sáng chú dê đực thường đứng ngay cửa chuồng, đợi “chị em” dê cái đi ngang thì… “yêu”, cứ thế, một chú dê đực “yêu” cả đàn dê cái mà vẫn khỏe ru, nên khiến người ta tò mò, theo dõi xem dê ăn gì mà “chuyện đó” dữ vậy? Thế rồi từ xa xưa, người ta đã đặt tên cho một loại lá cây mà dê thường ăn là “dâm dương hoắc”, loại lá này được dùng làm vị thuốc trong các bài thuốc chữa “trục trặc” trong chuyện “tế nhị” từ xưa đến nay.
Những quan niệm sai
Tuy nhiên, các nhà chuyên môn lưu ý, không phải lúc nào dùng các tạng phủ, “súng ống” của động vật cũng đều tốt. Có người cho rằng, ăn óc bổ óc nên khi bị đau đầu thì ăn óc heo, hoặc cho trẻ ăn óc để thông minh. Theo lương y Quốc Trung, như thế là không đúng, vì trong óc heo có hàm lượng cholesterol rất cao (ăn 100g óc heo lượng cholesterol cao gấp 8 lần nhu cầu hằng ngày, mỗi người chỉ nên ăn khoảng 250 – 300 mg cholesterol/ngày), do vậy, với những người đau đầu do tăng huyết áp thì rất nguy hiểm.
Một số quan niệm ăn thận bổ thận cũng hoàn toàn không đúng trong trường hợp người bị suy thận – những người này cần giảm lượng đạm, đặc biệt người mắc thận hư nhiễm mỡ thường bị rối loạn chuyển hóa lipid, lượng cholesterol trong máu tăng cao mà lại ăn nhiều thận sẽ càng làm bệnh nặng thêm. Quan niệm ăn tim bổ tim cũng vậy, với người có bệnh tim mạch (như: tăng huyết áp, xơ vữa động mạch…) nếu ăn nhiều tim, cật sẽ khiến lượng cholesterol máu tăng cao, không tốt.
Mô tả ảnh.
Lương y Huỳnh Văn Quang:
“Với những món ăn bổ dưỡng cần biết chúng có tác dụng bổ dương hay bổ âm, từ đó mới ăn đúng món để có tác dụng cho từng người. Chẳng hạn với người thể hàn (lạnh) thì dùng món bổ dương. Còn ngược lại người thể nhiệt (nóng) thì ăn những món bổ âm. Phủ tạng động vật đều chứa nhiều cholesterol, nên không phù hợp với người cao tuổi, người mắc bệnh rối loạn chuyển hóa, người tăng cholesterol máu, xơ vữa động mạch, tăng huyết áp, đái tháo đường, bệnh gout, bệnh thận, người thừa cân, béo phì. Với người cao tuổi, nên ăn hạn chế, còn người mắc các bệnh kể trên không nên ăn các loại phủ tạng này”.
  • Theo TN

Muỗi mất khả năng sinh sản vì “ăn chay”

Ai cũng biết muỗi sống bằng cách hút máu các động vật khác. Máu là  thức ăn nuôi sống muỗi – một điều hết sức bình thường. Tuy nhiên, trên thực tế  muỗi đốt tất cả, cả động vật và… thực vật!

Các “món ăn chay” này rất có hại cho việc duy trì nòi giống của muỗi
Các “món ăn chay” này rất có hại cho việc duy trì nòi giống của muỗi

Một số loại muỗi sống bằng máu lạnh mà chúng hút từ ếch, nhái. Một số khác thậm chí  còn đốt cả những loài cá nhảy sinh sống ở các khu vực đầm lầy để lấy máu. Ở nhiều vùng nhiệt đới, người ta còn phát hiện có những loài muỗi sống bằng máu trắng hút từ các loài sâu bọ. Tuy nhiên, phần lớn các loài muỗi đều sống bằng cách hút máu nóng của các loài thú, chim chóc và con người. Ở các khu vực đô thị, máu người là thức ăn ưa thích nhất của loài muỗi. Theo nghiên cứu, muỗi cái thích hút máu để làm thức ăn hơn cả. Nhờ hút máu mà chúng có  thể đẻ trứng tới 12 lần trong đời (vòng đời của muỗi kéo dài từ vài ngày đến 1 tháng, tuỳ theo điều kiện và loại muỗi).
Một điều thú vị là trong trường hợp không có máu, muỗi cái có thể chuyển sang chế độ “ăn chay”. Chúng hút nhựa cây, phấn hoa và mật hoa, những thức ăn chứa nhiều cácbon hiđrát. Tuy nhiên, các “món ăn chay” này rất có hại cho việc duy trì nòi giống của chúng. Nhựa cây, phấn hoa và mật hoa có thể làm những con muỗi cái quên đi cái đói, nhưng lại làm chúng mất khả năng đẻ trứng.

Sự thật bất ngờ về “năng lực phòng the” kém cỏi của hổ

So với các loài động vật khác, anh Thọ xếp hổ vào hạng bét về khoản tình dục. Không kể đâu xa, ngay trong Vườn thú Hà Nội, có nhiều loài mà hổ phải tôn xưng làm sư phụ. Riêng dê và khỉ thì không thèm chấp chú em hổ về khoản ấy.

Người đời lầm tưởng hổ là loài mạnh nhất trong “chuyện ấy“ (Ảnh: Đỗ Doãn Hoàng).
Người đời lầm tưởng hổ là loài mạnh nhất trong “chuyện ấy“ (Ảnh: Đỗ Doãn Hoàng).

Đang ngồi cạnh bầy hổ trò chuyện về loài vật đã đi vào huyền thoại về sức mạnh tình dục, thì anh Nguyễn Khắc Thọ lại ngỏ ý nhờ tôi chuyển lời cảnh báo với những đại gia mê món pín hổ ngâm rượu. Theo anh Thọ, hầu hết lượng pín hổ bán ở thị trường là đồ giả.

Tôi đã có nhiều lần tận mắt pín hổ khi đóng vai đại gia đi săn đồ ngâm rượu. Mấy ông thầy lang trong khu phố cổ Hà Nội còn lôi cả dây pín hổ (cứ như kiểu nhà hàng kinh doanh phở xâu quả ớt treo trên bếp cho hấp dẫn) ra cho tôi chọn với giá 1,7 triệu/cái.

Thậm chí, pín hổ cũng được bày bán cả đống trong các phiên hội chợ diễn ra ở các tỉnh lẻ. Giá mỗi cái pín hổ khoảng 1 đến 1,5 triệu đồng. Chưa nhìn thấy pín hổ thật bao giờ, song tôi dám chắc đó là pín giả, vì lấy đâu ra lắm pín hổ như thế.

Sau mỗi “cuộc chiến” kéo dài 3-4 ngày, chàng hổ mệt lử.
Theo một số “chuyên gia” nấu cao hổ bịp ở xã Lãng Công (Lập Thạch, Vĩnh Phúc) và Tứ Xã (Lâm Thao, Phú Thọ), pín hổ giả bày bán tràn lan ở thị trường chẳng qua là gân bò, được các nghệ nhân điêu luyện chế tác mà thành.

Theo các “chuyên gia” này, mấy ông “nghệ nhân” cũng chẳng nhìn thấy pín hổ bao giờ, nhưng cứ nghe theo lời đồn mà chế tác thì sẽ bán được. Người mua có nhìn thấy pín hổ bao giờ đâu, nên họ chỉ tin vào lời đồn, chứ họ chẳng tin vào cái pín thật. Quả thực, tôi cũng chưa được tận mắt pín hổ bao giờ, nhưng qua đấy, cũng biết sơ sơ về cái pín hổ.

Tôi thao thao bất tuyệt với anh Thọ về cái pín hổ, nào là nó vừa cong vừa vênh, lại rất hoành tráng. Pín hổ sấy khô rồi còn to bằng ngón tay cái, dài đến 30cm. Cứ tính toán, cục thịt to bằng bắp tay, hun khói trên gác bếp cả tháng trời, còn bé bằng ngón tay cái, đủ biết pín của hổ thuộc hàng khủng như thế nào.

Pín hổ bán tràn lan ngoài thị trường (Ảnh: Đỗ Doãn Hoàng).
Dấu hiệu dễ nhận biết và đặc biệt nhất của pín hổ là những chiếc gai ở đầu, khi khô quắt lại, cứng như thép, nhọn như mũi kim. Mỗi cái gai dễ dài đến cả cm. Dương vật hổ quả là một thứ kỳ dị, chả giống với pín của loài động vật nào. Thế nên, nó mới tạo ra những huyền thoại, để người đời ra sức săn lùng, tốn kém tiền của để sở hữu một cái ngâm rượu uống, những mong một người khỏe… nhiều người cùng vui!

Anh Nguyễn Khắc Thọ phân tích: “Thiên hạ cứ đồn khả năng tình dục của hổ là vô địch, ăn uống cái gì của hổ cũng khỏe, đặc biệt là pín hổ mà ngâm rượu thì viagra cũng không sánh bằng. Tuy nhiên, nếu căn cứ vào kiểu suy diễn “ăn gì bổ nấy”, thì việc uống rượu pín hổ sẽ rất kém tác dụng!”.

So sánh pín con hổ nặng 200kg với pín con mèo nặng 3kg thì thấy chúng bằng nhau.
Tuy mỗi ngày hổ có thể quan hệ 30 lần, nhưng chỉ đến ngày thứ 4 hoặc thứ 5 là đã lẩy bẩy kiệt sức. Nhiều chú còn bỏ ăn mấy ngày liền và tất nhiên là chẳng thèm đoài hoài đến em hổ xinh đẹp đang động dục ầm ĩ nào nữa. Để phục hồi lại sức khỏe, chàng hổ phải ăn uống, bồi bổ, nghỉ ngơi cả tháng trời.

Điều kém cỏi nhất trong chuyện chăn gối của hổ, là mỗi lần giao hoan, thường chỉ kéo dài 5-7 giây, lâu lắm thì được nửa phút. Như vậy, so với con người, hổ còn kém xa về cái khoản dai sức. Đã thế, chất lượng tinh trùng của hổ có vẻ như không được “xịn lắm”, nên ít khi đậu thai trong đợt giao hoan đầu tiên.

So với các loài động vật khác, anh Thọ xếp hổ vào hạng bét về khoản tình dục. Không kể đâu xa, ngay trong Vườn thú Hà Nội, có nhiều loài mà hổ phải tôn xưng làm sư phụ. Riêng dê và khỉ thì không thèm chấp với chú em hổ về khoản ấy.

Anh Thọ khẳng định ,so với dê và khỉ, thì cọp thua xa trong chuyện chăn gối.
Một con khỉ độc (khỉ đực – đầu đàn) có thể đảm bảo thỏa mãn cho mấy chục khỉ cái trong đàn. Con khỉ đực có thể giao phối liên tục cả ngày, kéo dài quanh năm suốt tháng và sẵn sàng huyết chiến nếu khỉ đực khác dám bén mảng quyến rũ các bà vợ của mình.

Còn ở chuồng dê, sáng nào cũng vậy, khi các nàng dê vừa mở mắt, chàng dê đực đã đứng gác ở cổng, “xử lý” từng em một, nhanh chóng, đều đặn và thường xuyên cứ như kiểu “quẹt thẻ” ở cơ quan. Cả ngày, chàng dê ta chỉ có mỗi việc là ngong ngóng xem em nào có biểu hiện thèm giai, là sáp vô tấn công liền. Ngày nào cũng như ngày nào, chàng dê đực đều làm tình cỡ trên dưới trăm lần.

Pín hổ thực sự chỉ bé tý như thế này (Ảnh: Đỗ Trọng Minh).
Ngoài khả năng tình dục không được mạnh bằng nhiều loài vật khác, kể cả tần suất và chất lượng, thì pín của hổ cũng không được hoành tráng lắm. Theo anh Thọ, tuy hổ là một con vật to lớn, chúng có thể nặng đến 3 tạ, song pín (dương vật) của nó lại bé xíu, chỉ nhỉnh hơn cái đũa một chút. Anh đã vạch pín của con mèo nặng 3kg và so sánh với pín của hổ nặng 2 tạ thì thấy hai cái bằng nhau.

Điều bất ngờ nhất, đó là pín hổ không hề có gai như con người đồn đại. Anh Thọ đã lấy danh dự của người nuôi hổ hơn 20 năm nay, từng cả trăm lần tận mắt pín hổ thòng lõng ra ngoài, khẳng định rằng, những cái pín hổ với gai góc xù xì bày bán thậm thụt khắp nơi chắc chắn là đồ dỏm.

Để chắc ăn, tôi đã gặp bác sĩ Nguyễn Hữu Trọng, người nghiên cứu hổ trong suốt 50 năm qua để hỏi. Quả đúng như lời anh Thọ, pín hổ không những rất bé, chỉ bằng ngón tay út, mà lại không hề có cái gai nào. Âm vật của các nàng hổ cái cũng rất bé, phù hợp với “súng ống” kém hoành tráng của hổ đực. Chẳng thế mà, bà mẹ hổ nặng 200 đến 300kg, lại đẻ ra những chú hổ con rất bé, chỉ chừng 1kg.

Khám phá thế giới Videos động vật hoang dã tự nhiên