Thiện Nhân Là Ở Lòng Ta – Lý Tống tưởng bở


THIỆN NHÂN Ở TẠI LÒNG TA (!?!)

(LÝ TỐNG TƯỞNG BỞ)

 

Đây là nguyên văn tựa đề bài viết của Tâm Như Phạm Lễ trên tạp chí CM Magazine. May 2008 trang 49, chỉ khác ở cách ngắt câu, chuyển đổi thứ tự, và thêm các dấu!?!, cho phù hợp cách trình bày một bức thư.

Tôi gửi thư này đến để Bác Sĩ (BS) check trước nội dung và diễn tiến câu chuyện trước khi phổ biến để rộng đường dư luận, bởi việc BS tuyên bố đứng ra giúp trả tiền viện phí cho Lý Tống (LT) là một đề tài tranh cãi đầy sóng gió kể từ khi tôi nhập viện Regional Medical Center (RMC) ngày 13/3/08 đến giờ và còn tiếp tục nếu vấn đề không được trình bày minh bạch cho mọi người quan tâm biết. Do câu chuyện có đầy đủ nhân chứng và vật chứng tôi không thể “thêm bớt” để tâng bốc hoặc hạ bệ BS và BS cũng không thể phủ nhận hay ngụy biện để tự bào chữa, thanh minh nếu “lời thật mất lòng” không hợp khẩu vị mình .

Sau khi gởi bài trưa 21/5, tôi gọi BS Ngãi nhưng cell phone thông báo: không nhận message vì quá đầy! Sau đó BS Ngãi gọi lại, hỏi ai gọi? Tôi nói tên và báo đã gởi thư bảo đảm, chậm nhất hôm sau BS sẽ nhận được. Nhận xong, đọc xong, nhớ cho biết quyết định và giải pháp. Không thấy hồi âm, 23/5 tôi gọi tiếp, và cell phone lập lại cùng thông điệp. Ngày 24/5 để chắc ăn, tôi gọi điện thoại phòng mạch và khi nghe cô nhân viên bảo BS đang bận khám bệnh, tôi nhờ cô nhắn BS Ngãi gọi LT góp ý trước khi bài được phổ biến. Vẫn không hồi âm, sáng Chủ nhật 25/5, tôi cố thử, và lần này may mắn hơn: được để lại lời nhắn, thay vì hộp message đầy, không nhận. Sáng 26/5, Memorial Day, nghĩ rằng hồn thiêng các Chiến Sĩ Trận Vong có thể giúp đánh thức lương tâm người được TNPL gọi “Thiện Nhân”, tôi thông báo lần chót, nhưng BS Ngãi đã rắp tâm “chạy làng” quyết không trả lời. Không còn cách nào khác, hôm nay (27/5), tôi buộc lòng phải công bố bài nầy để làm rõ trắng đen về chuyện “yểm trợ” của BS Nguyễn Xuân Ngãi.

Bức tâm thư của anh “hề” Lý Tống

 

 

 

Thursday, May 29, 2008, 4:22 AM

 

Bác Sĩ Nguyễn Xuân Ngãi,

 

Chuyện bắt đầu sau khi tôi rời phòng họp báo của Tòa Thị Chính San Jose. Do thấy tôi mệt, yếu và co ro run rẩy giữa trời gió lạnh, một thân hữu đã tự động gọi xe cấp cứu. Dù đã quyết định không đi Bệnh viện (BV) vì lượng được sức chịu đựng bản thân cùng rắc rối về viện phí “cắt cổ” sau nầy, nhưng khi nhân viên medics vừa khiêng tôi vào xe, vừa thuyết phục (không biết do lương tâm nghề nghiệp hay do nhu cầu business?) rằng tim, mạch tôi rất yếu, có thể nguy hiểm đến tính mạng, tôi đành chấp nhận chuyện đã rồi. Sau khi được săn sóc tại phòng Emergency, và suýt bị “tống xuất” khỏi BV vào lúc nửa đêm, tôi được chuyển qua phòng khác mà những chữ Exit và Charity đã làm tôi võ đoán rằng mình được nhận vào nhà thương “thí” của Cơ quan Từ thiện nào đó .

Hôm sau, khi một BS người Việt vào khám bệnh, tôi gợi ý: “Tôi còn mệt lắm, BS có thể cho tôi ở lại vài hôm được không?” Ông ôn tồn bảo: “Anh đừng lo. Cứ nằm dưỡng sức lúc nào thật khỏe hẳn về.” Sau đó có nhiều thân hữu ghé thăm, và khi nghe tôi diễn tả: “Ông BS hơi mập, thấp người, da trắng” họ xác định: “Chắc là BS Tài.” Ngày kế, một nữ nhân viên BV đến hỏi tôi về tình trạng Bảo hiểm. Tôi thú thật mình không có bất cứ loại nào và yêu cầu được chuyển qua nhà thương thí hoặc xuất viện khi cô nghe cô đề cập: “Nhập viện giá cơ bản 10 ngàn MK. BV bớt 60% anh có đủ khả năng trả 4 ngàn MK không ?” Sau đó một BS người Việt khác ghé thăm và thân hữu cho biết đây mới chính là BS Tài và đoán BS kia có thể là BS Ngãi. Đang đợi xuất viện hoặc chuyển BV thì một nữ y tá đẩy máy móc vào khám tim. Tôi hỏi cô có biết BS phụ trách tôi là ai không? Cô phát âm tên kiểu Mỹ nên sau khi nhờ đánh vần, chúng tôi mới biết là BS Ngãi. Khi BS Ngãi vào, tôi kể lại chuyện phí nhập viện 4 ngàn MK và tình trạng “vô sản chân chính” của mình. BS Ngãi bảo: “Anh đừng lo. Chuyện đó tôi sẽ take care cho anh!” Thật ra trước kia tôi có gặp BS Ngãi một lần trong chuyến điều trần Nhân quyền ở Washington DC. Tại buổi tiệc chiêu đãi, BS Ngãi có đến gặp tôi và tự giới thiệu. Hồi đó ông ta còn ốm, trông khác hẳn. Tôi cũng có dịp theo dõi tin ông về VN và bị trục xuất trong một vụ xì căng đan. Ngoài ra, lúc Tuyệt thực cũng có tin BS Ngãi muốn đến gặp và tôi bảo: “Đến ủng hộ Little Saigon thì OK, còn đến khám bệnh thì khỏi cần vì đã có BS Nhi và BS Vượng phụ trách thường trực.”

Thời gian ở tù, bệnh Trĩ xuất huyết liên tục nên tôi vẫn thường đùa mình bị “kinh nguyệt định kỳ”. Sau 2 lần giải phẫu, bệnh lành được mỗi lần 5-7 năm rồi mới tái phát. Ngoài ra hàng đêm Sinus làm nghẹt mũi, nhẹ thì một bên bị blocked, nặng thì nghẹt cả hai, phải thở bằng miệng. Do thiếu dưỡng khí và ngủ không đủ, ban ngày tôi thường lờ đờ, ngái ngủ, nên khi lái xe đường xa hoặc tham dự họp hành tôi phải đánh vật vất vã với cơn buồn ngủ! Do “đau khổ vì bệnh trĩ” và viêm mũi trong suốt 21 năm tù đày, khi gặp lại BS Ngãi tôi đặt vấn đề: “Nếu được, BS cho giải phẫu Trĩ và Sinus là chính”. BS Ngãi giải thích: “Tôi sẽ chụp hình để xem tình trạng nặng đến đâu mới quyết định.” Sau khi chụp X-Ray, BS Ngãi xác nhận: Trĩ và Sinus khá nặng, cần phải giải phẫu. Mật có sạn, có thể mới phát sinh do Tuyệt thực, và hứa sẽ cho điều trị mọi bệnh cần thiết.

Do vụ tranh cãi trên báo, đài giữa những người ủng hộ tôi về việc tôi chấp thuận để BS Ngãi take care chi phí BV, tôi đã trả lời phỏng vấn cũng như lý giải rằng mỗi hành động cần được đánh giá theo động cơ, mục đích và cách suy luận như đã trình bày trong bài “Cuộc Tranh Luận Trong Câu Chuyện Người Mù Sờ Voi”. Tưởng chuyện chỉ vậy, không ngờ trưa 19/3 có hai BS người Việt ghé bảo: “Chúng tôi đã nghiên cứu kết quả chụp hình. Bệnh Sinus của anh thuộc loại kinh niên giống nhiều người, không cần giải phẫu, chỉ thường xuyên uống thuốc chống dị ứng là đủ. Bệnh Trĩ cũng vậy. Cần ăn nhiều rau trái, dùng thuốc Hydrocortisone nhét mỗi khi ra máu.. Anh có thể xuất viện ngày mai!” Tôi ngạc nhiên vì lời định bệnh hoàn toàn ngược BS Ngãi, cho tới

khi nghe họ nói “móc” khi sắp rời phòng “Không có chuyện đoái công chuộc tội đâu!” tôi mới hiểu nội vụ. Thì ra ngoài việc thiên hạ bêu rếu, tôi đã đổ thêm dầu vào lửa với lời biện hộ “xúc phạm” nầy! Chiều đó, một nam nhân viên Mỹ trắng đem tập hồ sơ viện phí vào cho tôi xem tổng số phí tổn trên 58 ngàn MK, giải thích bệnh viện discount 60%, số tiền phải trả chỉ hơn 18 ngàn MK và yêu cầu tôi ký giấy cho phép BS Ngãi phụ trách trả số tiền này . (Tuy vậy ai hỏi tôi cũng bảo 58 ngàn thay vì 18 ngàn để nâng tầm giá trị của sự yểm trợ.) Sáng 20/3 BS Ngãi vào gặp, báo tôi chuẩn bị xuất viện đúng lúc đài New Land TV có mặt và đã trả lời phỏng vấn, trong đó có câu: “Anh Lý Tống là bạn thân của tôi. LT là người anh hùng của Cộng Đồng và được hầu hết Đồng Bào yểm trợ. Tôi cũng là một thành viên của Cộng Đồng nên có nhiệm vụ yểm trợ anh ấy như mọi người.” BS Ngãi dặn tôi: “Nếu thấy bill bệnh viện gởi đến nhà, anh đừng để ý . Tôi đã take care mọi viện phí .”

Do đã ký giấy thuận để BS Ngãi phụ trách trả tiền và được dặn đừng để ý đến bill BV, tôi đã dụt bỏ các bills nầy mỗi khi nhận được. Sau đó vì thấy BV tiếp tục gởi bills làm phiền, tôi bèn chuyển BS Ngãi 2 bills vừa nhận, 1 bill $326.00 và 1 bill $1952.00. Lại tiếp tục nhận được nhiều bills khác với tiền nợ mỗi bill trên dưới $1,500.00. Tôi gởi trả phòng đòi nợ với ghi chú: “Yêu cầu liên lạc BS Ngãi Nguyễn, người tình nguyện phụ trách trả tiền, tại địa chỉ: Dr. Ngai Nguyen 696 E . Santa Clara St., Suite 108, San Jose, CA 95112 ; Điện thoại: (408) 971. 8441.

Tưởng đã yên thân, sáng 19/5 tôi nhận được 1 bill “nặng ký” $69,460.72 trong đó số tiền discount $45,844.08 và số tiền phải thanh toán $23,616.64! (Không hiểu sao sau 2 tháng, tổng phí BV lại tăng lên thêm 11 ngàn MK, từ 58 ngàn, và tiền phải trả tăng thêm 5 ngàn MK, từ 18 ngàn ?!) Cảm thấy triệu chứng bất thường, tôi quyết định ghé Bệnh viện RMC hỏi chuyện và tiện thể yêu cầu phòng lưu trữ hồ sơ bệnh lý chuyển hồ sơ cho BS C., BV Valley Medical Center (VMC) (tức Bascom) bởi dù đã làm thủ tục gần 2 tháng nay, hồ sơ vẫn không được chuyển mà theo BS C.: “Có một số trường hợp họ không chuyển giao vì bệnh nhân thuộc dạng đặc biệt, nổi tiếng” hoặc một thân hữu: “Mình phải đến tận nơi và trả 95 MK phí tổn họ mới chịu chuyển.” (Thực tế 2 ý kiến nầy đều không chính xác vì khi tôi đến Phòng Hồ sơ Bệnh án, chỉ cần điền mẫu đơn, tên và địa chỉ Bác sĩ cần chuyển, ngày khám hay thử nghiệm, nhân viên báo hồ sơ sẽ được chuyển trong vòng 1 tuần, và không phải trả bất cứ lệ phí nào. Riêng tôi thì “hao” một cuốn sách tặng kỷ niệm vì cô nhân viên nhận ra tôi là nhân vật Tuyệt thực trong vụ Little Saigon. Thế tại sao khi tôi điền đơn tại BV VMC thì BV RMC lại không chuyển ? Có thể BV VMC đã không gửi đơn đi vì 2 lý do: 1. BV muốn tự xét nghiệm lại để kiếm tiền; 2. Không tin tưởng vào kết quả xét nghiệm của BV khác?!) Phòng trả tiền có 2 nhân viên phụ trách. Gặp cô người Mễ ngồi ngăn phải, tôi nói tên, số account và thắc mắc: “BS Ngãi đã trả mọi chi phí tại sao BV cứ tiếp tục gởi bills làm phiền tôi vậy?” Cô check computer và xác nhận chưa có ai trả tiền cả. Tôi trình bày: “Ngày 19/3, một nhân viên BV mang hồ sơ bill tổng cộng hơn 58 ngàn MK và yêu cầu tôi ký giấy chấp thuận cho BS Ngãi phụ trách trả viện phí discount còn 18 ngàn MK.” Cô hỏi: “Ông ta tên gì?” Tôi bảo không nhớ và cô khẳng định: “Hồ sơ BV không đề cập gì đến vụ này”. Tôi đưa thêm dẫn chứng: “Trong bài phỏng vấn trên một tạp chí tiếng Việt, BS Ngãi cũng xác nhận BV đã cho miễn trả tiền”. Đến đây cô ngạc nhiên hỏi: “BS Ngãi là ai?” Tôi bảo ông ấy là “Co-Owner” của bệnh viện này. Cô nói tên người Mỹ, ông chủ số hai của Bệnh viện, và Tiểu bang ông ở (tôi quên) chứ không phải BS Ngãi ở San Jose. Vì trước kia nghe BS Ngãi nói bóng gió về việc này, tôi bổ túc: “Hay ông ta có phần hùn trong BV này!” nhưng cô thu ngân viên tiếp tục lắc đầu. Có điều lạ là những giấy tờ xuất viện trong đó có tên, địa chỉ và điện thoại BS Ngãi tôi cất rất kỹ, nhưng bỗng nhiên mới đây mất hết, như thể có âm binh hay ăn trộm đột nhập chôm chĩa nên tôi bảo: “Vậy nhờ cô cho địa chỉ BS Ngãi để tôi đi kiếm hỏi cho ra chuyện.” Cô trả lời: “Tôi chẳng biết BS Ngãi là ai cả!” Tôi ngạc nhiên vặn lại: “Ông là BS Tim của BV nầy!” “BV nầy có nhiều BS lắm. Làm sao tôi biết hết!” May quá, cô Mỹ trắng ngồi ngăn bên cạnh lên tiếng bảo: “Tôi có địa chỉ BS Ngãi đây!”

Tôi cầm miếng giấy ghi tay, bấm địa chỉ vào GPS và phóng thẳng đến Phòng mạch. Tại phòng đợi có 5 bệnh nhân lớn tuổi đang chờ, 2 người nói tiếng Việt, 3 ngồi im. Tôi ghi tên và hỏi cô thư ký (hay vợ?): “BS Ngãi có mặt không cô?” Cô trả lời có. Tôi nhắn thêm: “Nhờ nói BS Ngãi có Lý Tống cần gặp!” Cô hỏi lại: “Vậy ông không khám bệnh?” “Không! Tôi cần hỏi về vấn đề trả bill BV thôi.” Tôi nghe tiếng BS Ngãi vọng ra. Nghĩ rằng nếu phải đợi xong 5 khách đến trước mình chắc phải mất cả tiếng, tôi đứng dậy nhìn vào bên trong để nếu thấy thì gọi BS Ngãi. Chưa kịp thực hiện ý định thì nhân viên đã mời tôi vào trước tiên. Mấy phút sau nghe BS Ngãi bảo cô chào hàng, người thứ 6, đang ngồi đợi: “Cô cứ để mẫu hàng tại đó. Lần sau gặp, tôi đang bận” mặc dù cô này đã ngồi chờ hơn 5 phút sau khi phải ra xe lấy thêm 4 hộp thuốc mẫu tặng, thay vì chỉ 1 hộp, theo yêu cầu của cô nhân viên. BS Ngãi gõ cửa bước vào, thân mật như các lần gặp tại BV, hỏi tôi đã bình phục hoàn toàn chưa, vụ Chào Mừng Little Saigon có đông không và góp ý tại sao không tổ chức Lễ Kỷ Niệm Nghị Quyết Cờ Vàng chung cho tiện. Tôi vào ngay vấn đề: “Trước kia Bác Sĩ bảo take care mọi chi phí, đừng để ý các bills BV. Gần đây, khi trả lời phỏng vấn Tâm Như Phạm Lễ trên tờ CM Magazine, BS lại xác nhận đã xin miễn trả khi được hỏi về vụ 58 ngàn viện phí của Lý Tống. (Nguyên văn trích từ trang 50: “Nếu ta không làm được điều tốt hoặc là người tốt hơn, thì xin đừng làm điều gì xấu để hổ thẹn với lương tâm và xã hội. Là một Y sĩ chuyên môn và phục vụ lâu năm trong vùng, nhờ có uy tín với Ban Giám Đốc điều hành bệnh viện, tôi đã đứng ra xin miễn (Waived Hospital Fees) số tiền hơn 58 ngàn(!) đó cho anh Lý Tống, trong lúc người đồng hương của chúng ta là anh Lý Tống không có bảo hiểm, không có lợi tức … Thật sự tôi không có thanh toán bệnh viện phí cho anh Lý Tống bằng tiền riêng của tôi.” Khi đọc bài này, tôi suy đoán BS Ngãi đã trả tiền nhưng không muốn “phe ta” chê là “chơi dại” còn “phe địch” lại nói xỏ “đoái công chuộc tội” nên cố tình nói tránh vậy để hóa giải!) Nhưng tôi vừa ghé BV và nhân viên thu ngân cho biết BS không trả tiền và không có vụ miễn trả. Tại sao vậy?” BS Ngãi đưa ra một tập giấy và hỏi: “Sau khi nhận được thư anh, tôi đã gởi tài liệu nầy cho anh bằng thư bảo đảm ngay mấy hôm sau. Anh không nhận được sao?” Tay chỉ vào một đoạn trong bức thư của William L. Gilbert, Chief Executive Officer, BS Ngãi giải thích: “Mọi chuyện đã xong rồi đây nầy. Tôi gởi thư là ông ta giật mình! Chỉ tại anh không đến gặp ông ta thôi. Riêng bill phòng Emergency chỉ mấy trăm MK anh nên thanh toán.” (Do nghe nói vậy và sợ ngồi lâu phiền các bệnh nhân đang chờ, tôi không đòi xem bức thư hay chú ý nhìn dòng chữ BS Ngãi nhấn mạnh, chỉ hỏi: “Vậy bây giờ cầm bức thư nầy đi gặp ông Gilbert là xong mọi chuyện phải không?” BS Ngãi gật đầu và nói vói theo: “Anh còn một số bệnh nhớ phải điều trị.” Khi ra tới phòng đợi, một thân hữu mới tới thấy tôi hỏi: “Anh Lý Tống gặp BS Ngãi hả?” Tôi chỉ vào chỗ 69 ngàn MK trả lời: “Chưa ai thanh toán bill cả.” Ra đến xe, tôi mở tập tài liệu xem và thật sự “kinh hoàng” khi đọc bức thư của BS Ngãi:

 

San Jose 4/26/08

BILL GILBERT

CEO

RMC

RE: LY, TONG (HUNGER STRIKE!)

Acc 844008549

 

HI BILL:

AS I TOLD YOU, THIS PATIENT WHO IS CURRENTLY UNEMPLOYED AND HOMELESS. HE TOLD ME TO BEG FOR YOUR GENEROSITY, HE MIGHT HAD BEEN QUALIFIED FOR MEDICAID-

THANK FOUR (xóa chữ U) YOUR HELP,

SINCERELY YOURS,

(ký tên Ngai Nguyen)

(408) 603-5030 (cell)

 

Sau đây là thư trả lời của William L. Gilbert

 

May 5, 2008

Ngai Nguyen, M.D.

San Jose Heart Institute, Inc.

696 East Santa Clara St., #108

San Jose, CA 95112

Re: Ly, Tong

 

Dear Dr. Nguyen:

I am in receipt of your letter of April 26, 2008 and the accompanying invoices billed to Tong Ly from California Emergency Physicians and South Bay Pathology Medical Association.

With regard to the hospital’s bill, Mr. Ly unfortunately refused to cooperatere with our admitting personel and would not complete the paperwork necessary to qualify him for MediCal. It is HCA’s policy that charity care cannot be provided until all other possible means for payment have been exhausted. As such, we have no alternative but to pursue the collection for payment of Mr. Ly’s account: however, we would welcome the opportunity to work with Mr. Ly on this.

With regard to the two invoices you recently mailed to me from California Emergency Physicians and the South Bay Pathologists, please understand we have no control over the billing of outside medical agencies and are unable to provide any assistance in the resolution of these monies owed. I am sure these physician groups will make every attempt to work with Mr. Lỵ.

If you have any questions, please d ‘ont hesitate to contact me directly.

Sincerely,

(Ký tên Bill)

WILLIAM L. GILBERT

Chief Executive Officer

WLG/da

Cc: Raju Iyer, Chief Financial Officer

Maureen Guinnane, Resource/Case management

Enclosures – return invoices from CEP and South Bay Pathologists

 

Thư BS Ngãi gởi Lý Tống

San Jose 5/8/8

THÂN GỬI ANH LÝ TỐNG:

TÔI XIN GỬI ANH LÁ THƯ CỦA ÔNG CEO CỦA BỆNH VIỆN RMC, MR BILL GILBERT.

NHƯ ÔNG TA CÓ NÓI CÓ THỂ GIÚP ANH ĐƯỢC, ANH NÊN LIÊN LẠC VỚI ÔNG TA.

CHÚC ANH MAY MẮN

(ký tên Ngãi)

 

Tuy quá thất vọng trước sự thật phũ phàng, tôi cũng đem tập tài liệu đến BV RMC gặp ông William L. Gilbert. Nhân viên báo ông bận họp và sẽ cho phụ tá ra tiếp. Tôi đưa thư Gilbert và sau khi đọc xong, cô bảo: “Tôi không chắc anh có đủ tiêu chuẩn được hưởng MediCal không và ngay cả nếu được, chúng tôi chỉ trách nhiệm về số nợ $23,616.64 thôi, còn các bills của CEP và SBP anh phải liên lạc trực tiếp với họ để điều đình. Cô bảo tôi chờ, sẽ có nhân viên đem các mẫu đơn ra điền. Tôi ký 2 mẫu và viết một đơn khác theo chỉ dẫn của người phụ trách, đại ý:

 

“Tôi tên Lý Tống, trương mục BV số: 844008549. Tôi là một Freedom Fighter và Tù Chính Trị bị giam cầm suốt 21 năm, mới được phóng thích tháng 4/2007. Tôi hiện thất nghiệp, ở đậu nhà bạn bè, và chẳng có tài sản. Tôi cần sự trợ giúp để trả nợ viện phí do hậu quả của cuộc Tuyệt thực 28 ngày và Tuyệt ẩm 8 ngày.

Chân thành cảm ân,

Lý Tống

 

Qua các tài liệu trích dẫn, có thể đưa ra một số nhận định và kết luận sau:

1. Cái được đồn đãi và được gọi là “BS Ngãi tình nguyện đứng ra giúp trả 58 ngàn viện phí cho Lý Tống” thực ra hoàn toàn hư cấu, bởi từ lúc LT xuất viện ngày 20/3 đến khi LT gởi thư Priority cho BS Ngãi ngày 8/4 về vụ bills nợ đòi, BS Ngãi hoàn toàn không động thủ dù đã hứa take care mọi chi phí .

2. Sau khi nhận thư và bills viện phí từ LT gởi ngày 8/4, ngày 26/4 tức 17 ngày sau BS Ngãi mới viết thư cho CEO William L. Gilbert (priority đi 1 ngày cùng thành phố) và sau khi nhận thư Gilbert gởi đề ngày 5/5, ngày 8/5 BS Ngãi viết thư cho LT và gởi “bảo đảm” (?) nhưng thư không bao giờ tới địa chỉ LT, hoàn toàn trái với lời BS Ngãi: “Nhận thư anh vài ngày sau tôi trả lời ngay!” Điều khôi hài là sau khi gặp LT và đưa copy tài liệu cho LT, BS Ngãi lại cho gởi certified mail bản chính và thư này đến ngay vào buổi chiều cùng ngày. Có thể BS Ngãi nghĩ rằng LT không biết xem dấu Bưu điện để biết thư được gởi ngày nào và định đổ thừa, bán cái cho Bưu điện tắc trách chuyển trễ chứ không phải BS Ngãi không gởi!?(Bì thư đính kèm có dấu đề ngày MAY 19 .08).

3. Tất cả sự giúp đỡ của BS Ngãi gồm 47 chữ (kể cả tên và tít) trong đó BS Ngãi tự đặt vào miệng LT câu “Anh ta (LT) nhờ tôi cầu khẩn lòng độ lượng của ông (Gilbert)” và giải pháp giúp đỡ: Medicaid! Medicaid ai xin cũng được miễn hội đủ điều kiện, cần gì phải nhờ người khác “giúp đỡ” để “mắc nợ nghĩa ân”? Còn nếu không “qualified” thì dù người có mác “Y sĩ chuyên môn và phục vụ lâu năm trong vùng … có uy tín với Ban Giám Đốc” như BS Ngãi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến quyết định cấp Medicaid của Bộ Y Tế Mỹ!

4. Tại sao BS Ngãi không báo trước hình thức “yểm trợ” bằng Medicaid để LT từ chối và xuất viện ngay để tránh những tác hại và rắc rối đang gặp phải hiện nay?

5. Người đàn ông Mỹ đến gặp LT và yêu cầu LT ký giấy cho phép BS Ngãi trả tiền viện phí phải là người do BS Ngãi biệt phái đến bởi nếu là nhân viên chính thức của BV RMC, giấy này phải được lưu hồ sơ và BV đã không gởi bill đòi nợ LT. Cũng vậy, 2 người Việt tự nhận Bác sĩ đến báo bệnh trạng và ngày xuất viện cũng phải là phái viên của BS Ngãi, bởi không BS nào của BV RMC lại biết và nhắc lại một cách “móc méo” đúng 4 chữ “Đói công chuộc tội”!

6. BS Ngãi phải tự đứng ra “đỡ đầu” LT mới được nằm lại và khám bệnh nếu không BV đã cho LT xuất viện ngay hôm sau, sau khi cô nhân viên được LT xác nhận không có bảo hiểm và yêu cầu chuyển qua nhà thương thí.

7. Tại sao BS Ngãi phái người giả dạng nhân viên BV RMC yêu cầu LT ký giấy cho phép BS Ngãi phụ trách thanh toán nếu không phải để LT ỷ y có người trả tiền rồi chẳng quan tâm giải quyết nên cuối cùng trở tay không kịp? Tấm giấy có chữ ký LT còn có thể được dùng trong mục đích đen tối khác: Giữ làm bằng chứng đã từng yểm trợ tiền viện phí cho LT để “claim credit hay bêu rếu LT” sau này dù thực tế chẳng tốn cắc bạc nào cả! 8. Tại sao BS Ngãi dặn LT đừng quan tâm các bills BV trong khi không hề động thủ và sau đó lại đưa ra giải pháp Medicaid nếu không phải để ông Gilbert lấy cớ LT “không chịu hợp tác” nhờ Cơ quan Đòi nợ tiến hành thủ tục dồn LT vào đường cùng?

9. Tại sao BS Ngãi còn đăng đàn phỏng vấn thông báo BV đã đồng ý miễn trả tiền, và dùng con số 58 ngàn thay vì 18 ngàn MK nếu không phải để phóng thêm “đòn hỏa mù” đánh lạc hướng LT?

10. Qua kinh nghiệm LT, cũng có thể suy đoán rằng trước kia BS Ngãi đã từng áp dụng tiểu xảo nầy với cụ Hoàng Minh Chính, và kẻ phải nai lưng trả phí tổn cho cụ là người Mỹ đóng thuế, trong lúc BS Ngãi được credit “dởm” đã chi cả trăm ngàn MK chữa bệnh cho cụ ! Nếu biết rõ sự tình, chắc cụ HMC cũng khó yên tâm khi nhắm mắt lìa trần!

 

Ý Đồ của BS Ngãi là gì?

1. Có phải vì LT mới ở tù về chưa đầy 1 năm đã yểm trợ các Lực Lượng, Tổ Chức chống Cộng (trong và ngoài nước) trên 62 ngàn MK, góp thêm phần gây thiệt hại cho Chế độ CSVN ngoài 2 Phi Vụ rải truyền đơn tại Sài Gòn ngày 4/9/1992 và 17/11/2000, nên cần phải bị trừng trị bằng đòn bankrupt vỡ nợ qua viện phí cắt cổ?

2. Có phải BS Ngãi nghi rằng ngoài số đã yểm trợ, LT chắc còn ít tiền dành dụm nên phe khắc tinh LT lập mưu “gài độ,” cho Cơ quan Đòi nợ xuất chiêu bất thần lúc LT không kịp trở tay, vét hết bank account để LT “sạt nghiệp” chơi cho bỏ ghét, hết “hung hăng bọ xít,” yểm trợ hết Tổ chức nầy đến Tổ chức khác dù bản thân thuộc diện “Hàn sĩ, vô sản”?

3. Vừa tiêu diệt về mặt tài chánh, bộ phận văn nô đồng loạt tung chiến dịch phổ biến rầm rộ những bài móc méo, bêu rếu việc LT chấp nhận cho BS Ngãi trả tiền viện phí để gây chia rẽ bộ phận ủng hộ LT?

4. Việc nằm BV ích lợi thật sự chẳng bao nhiêu bởi những gì cơ thể LT nhận được trong suốt thời gian 1 tuần chỉ là nước biển serum. Còn thiệt hại? Việc khám bệnh tìm ra bệnh rồi để đó chơi không chữa trị chỉ gây hại bởi càng biết mình bị bệnh này, bệnh nọ càng thêm lo lắng, tức dùng đòn “stress” hại LT?

5. Thiệt hại còn nặng hơn bởi ngoài tổng số nợ khoản 33 ngàn MK phải trả, LT tự động trở thành vô sản “vĩnh viễn” mà không cần nộp đơn để City Council cấp giấy phép như “Cổng Chào Welcome To Little Saigon,” vì nếu LT có đồng nào trong bank account trên số quy định sẽ bị chủ nợ lột sạch, cũng như không được quyền sở hữu tài sản như xe cộ, nhà cửa nếu không trả hết nợ! Và bao nhiêu thứ khó khăn, rắc rối khác sẽ sinh ra từ điều kiện tài chánh khắc nghiệt này?

“Cái gì của César phải trả lại cho César!” Tôi viết bài nầy để trả lại sự thật, và BS Ngãi phải trả lại “credit yểm trợ” dởm và “thiện nhân bà Tú Để” tự hư cấu trên sự đau khổ của kẻ từng đau khổ vì 21 năm tù.

Một khi Bệnh Viện không xin được Medicaid hoặc MediCal vì LT không qualified, câu chuyện “Bác Sĩ Nguyễn Xuân Ngãi Thiện Nhân Ở Tại Lòng Ta” sẽ kết thúc như thế nào và người sẽ gánh đống nợ hơn 23 ngàn MK của BV RMC và gần 10 ngàn y phí khác của CEP và SBP là ai chắc quí vị có thể tiên đoán để thấy sự thâm độc của ý đồ BS Nguyễn Xuân Ngãi và vì sao ông ta không trả lời điện thoại LT sau khi đọc bài này được gởi bằng thư bảo đảm gần cả tuần trước khi được chính thức phổ biến?!?

PS: Tài liệu đính kèm làm bằng chứng theo thứ tự thời gian gồm:

1.Bill 03/13/08 : $ 1,448.92

2.Bill 03/24/08 : $ 326.00

3.Bill 03/31/08 : $ 1,952.00

4.Mail 04/08/08 Priority Mail của LT gởi BS Ngãi

5.Mail 04/26/08 Thư viết tay BS Ngãi gởi Bill Gilbert

6.Mail 05/05/08 Thư đánh máy Bill Gilbert trả lời BS Ngãi

7.Mail 05/08/08 Thư viết tay BS Ngãi gởi Lý Tống (không nhận được)

8.Báo 05/2008 CM MAGAZINE trang 50

9.Bill 05/05/08 : $ 1,442.00

10.Bill 05/16/08 : $23,616.64

11.Mail 05/19/08 Certified Mail BS Ngãi gởi Lý Tống

12.Mail 05/21/08 Certified Mail Lý Tống gởi BS Ngãi

(Chỉ liệt kê các Bills còn giữ).

 

LÝ TỐNG

21-27/5/2008

Advertisements

About Thiên Hạ Sự

Trang mạng lập nên để phản bác mọi xuyên tạc sự thật trong cộng đồng hải ngoại và nội địa Việt Nam
Bài này đã được đăng trong Muc Lục. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s